SO HUU TRI TUE

Timeshare Việt Nam: Bỏ tiền thật mua giá trị ảo?

(SHTT) - Timeshare là hình thức đầu tư “sở hữu kỳ nghỉ" được du nhập vào Việt Nam từ năm 2009. Tuy nhiên, bản chất của nó không "dễ ăn" như nhà đầu tư vẫn quảng cáo.

Timeshare là gì?

Thuật ngữ Timeshare khá phổ biến trên thế giới. Khoảng 50 năm trước đây, hình thức timeshare lần đầu tiên xuất hiện với việc chia sẻ quyền sử dụng chiếc máy tính của hãng IBM - một tập đoàn hoạt động trong lĩnh vực công nghệ máy tính đa quốc gia và có trụ sở tại Armonk, New York, Mỹ. 

Hình thức này giúp cho các doanh nghiệp có thể sở hữu và sử dụng cỗ máy khổng lồ của mình trong một thời gian với chi phí thấp. Timeshare được ra đời với ý nghĩa nhằm chia sẻ thời gian sử dụng sản phẩm với người khác.

Ý tưởng về "chia sẻ thời gian" này sau đó đã được áp dụng trong lĩnh vực kinh doanh khách sạn và resort nghỉ dưỡng. Ngành công nghiệp du lịch nghỉ dưỡng timeshare có nguồn gốc ra đời ở Châu Âu trong những năm 1960. Pháp và Thuỵ Sĩ được coi là những nơi xuất hiện loại hình dịch vụ timeshare cho khách du lịch đầu tiên. Một số tên tuổi nổi tiếng và đã rất thành công về timeshare như: Hilton, Sheraton, Marriot hay Disney…

Timeshare được định nghĩa là “việc sở hữu một kỳ nghỉ trong số lượng tuần hoặc một khoảng thời gian cố định kéo dài suốt vài chục năm tại một căn hộ của một khu nghỉ dưỡng, resort nào đó. Ngoài ra bạn có khả năng trao đổi timeshare với resort khác trong mạng hệ thống resort mà khu resort bạn đang ở là thành viên của hệ thống. 

Mô hình timeshare được hiểu đơn giản là chủ đầu tư xây dựng bất động sản nghỉ dưỡng, sau đó nhiều khách hàng sẽ góp tiền vào mua những ngày nghỉ nhất định trong bất động sản đó trong thời gian là bao nhiêu năm. Tuy nhiên, những nhà đầu tư này hoàn toàn không chủ quyền sở hữu căn hộ mà chỉ là mua những ngày nghỉ dưỡng tại đó mà thôi.

so huu ky nghi

Dự án của Alma tại Việt Nam đã chào bán nhiều gói sản phẩm Sở hữu kỳ nghỉ. Ảnh: VnMedia 

Bản chất của Timeshare

Thực tế tại Việt Nam, time share thường được gắn liền với mô hình condotel. Theo kiểu sở hữu condotel và tham gia chường trình timeshare. Có nghĩa là người mua sẽ trả tiền trước cho kỳ nghỉ của mình.

Việc mua sở hữu kỳ nghỉ cũng đồng nghĩa với việc khách hàng đang bỏ ra một khoản tiền thuê phòng đắt gấp nhiều lần. Hình thức kinh doanh bất động sản nghỉ dưỡng này thực chất chỉ mang lại lợi ích cho nhà đầu tư, khách hàng không có quyền sở hữu bất động sản nhưng luôn được gắn mác là có “quyền sở hữu kỳ nghỉ” “quyền nghỉ dưỡng”, “chủ sở hữu”... khiến cho khách hàng nhầm tưởng mình đang có quyền sở hữu bất động sản vừa có thể đầu tư kinh doanh sinh lợi .

Nếu theo như tính toán, tại trung tâm của TP Nha Trang, tỉnh Khánh Hòa, khách hàng hoàn toàn có quyền sở hữu được 01 căn hộ tiện ích có diện tích khoảng 70m2 với tổng giá trị trên 1 tỉ đồng Việt Nam, đã có Giấy chứng nhận quyền sở hữu (“sổ đỏ”) với chất lượng tương khách sạn 4,5 sao. Khách hàng toàn quyền cầm cố, thế chấp, bán, cho thuê, để lại thừa kế... Còn theo Hợp đồng "Sở hữu kỳ nghỉ", tại ngoại ô giá trị cho thuê 01 căn hộ nghỉ dưỡng có giá từ 15.000 USD đến 20.000 USD, nhưng khách hàng chỉ được quyền thuê để ở 01 tuần/năm. Như vậy, đối với 52 tuần/năm, cho 52 khách hàng khác cho thuê với giá thuê như trên thì tổng số tiền/căn hộ có giá trị lên tới trên dưới 1.000.000 USD, nhưng chỉ là người thuê với kiếp “ở trọ” trong căn hộ mà ALMA mới thực sự là người làm chủ.

Mới đây, hàng trăm người dân đang gửi đơn khiếu nại tố cáo liên quan đến hợp đồng "Sở hữu kỳ nghỉ" của Công ty TNHH Khu du lịch Vịnh Thiên Đường, với Dự án Khu nghỉ dưỡng Alma tại Khu du lịch Bắc bán đảo Cam Ranh, tỉnh Khánh Hòa. Người dân cho rằng Công ty này đang lừa đảo để lấy tiền hàng trăm triệu đồng của họ khi quảng bá một dự án còn trên giấy và chưa hoàn thiện thủ tục xây dựng.

Do không phải sở hữu bất động sản, nên khách hàng sẽ không được cấp sổ hồng. Về mặt pháp lý, chủ đầu tư vẫn là người chủ sở hữu. Điều đó đồng nghĩa với việc chủ đầu tư có toàn quyền cầm cố, thế chấp bất động sản để vay vốn ngân hàng. Trong trường hợp chủ đầu tư không có khả năng thanh toán nợ, ngân hàng có toàn quyền thu hồi mãi tài sản để thu hồi nợ.

Hơn nữa, khách hàng không thể dự đoán được là chủ đầu tư có ăn nên làm ra hay không. Khi đó, số tiền mà khách hàng đã thanh toán cho chủ đầu tư là một khoản nợ không bảo đảm nên sẽ không được ưu tiên hoàn lại khi chủ đầu tư lâm vào tình trạng phá sản. Ngay cả chủ đầu tư chưa lâm vào tình trạng phá sản nhưng đang phải thi hành một nghĩa vụ trả nợ theo bản án quyết định của tòa thì người được thi hành án có thể yêu cầu phát mãi bất động sản để thi hành án.

Chưa kể đến việc, mặc dù không được sở hữu tài sản, nhưng hàng năm người sở hữu kỳ nghỉ còn phải đóng phí dịch vụ thường niên từ 200-300 USD/năm. Đây là phí bảo trì, dọn dẹp vệ sinh, sửa chữa, điện nước cho một tuần sử dụng của khách hàng trong năm. 

Trong hợp đồng sở hữu kỳ nghỉ, chủ đầu tư cho biết khách hàng có quyền tặng cho, mua bán, để lại thừa kế quyền này. Tuy nhiên, khi trao đổi kỳ nghỉ, khách hàng còn phải chịu thêm phí từ 100-300 USD cho một lần trao đổi thành công.

Sở hữu kỳ nghỉ trong vòng 20 - 30 năm cũng tiềm ẩn nhiều điều rủi ro cho khách hàng. Chúng ta không thể tính toán được những gì sẽ xảy ra trong tương lai. Vì có quá nhiều lý do tiềm ẩn như ốm đau, bệnh tật, tuổi già, ra nước ngoài định cư…và hàng trăm lý do khác không thể biết trước. Tóm lại, với thời gian book phòng càng dài, rủi ro càng lớn, nhưng điều tệ hại nhất là không thể kiểm soát được những rủi ro này.

Linh San (t/h)


Sunshine
Máy lọc nước
ITV.vn
BToday.vn
Hóa chất Phúc Lâm