SO HUU TRI TUE

Chê bố không bằng "bố nhà người ta": Bài văn điểm 10 của cô bé lớp 5 khiến người đọc xúc động

(SHTT) - Mới đây, cư dân mạng đang chia sẻ rầm rộ một bài văn tả bố được điểm 10 của cô bé lớp 5. Mặc dù chê bố không bằng "bố nhà người ta" nhưng bài văn lại khiến người đọc xúc động bởi lời văn chân thực, nhiều cảm xúc.

Cách đây ít ngày cư dân mạng đua nhau chia sẻ bức tâm thư của ông bố trẻ gửi tới bạn của con gái thì giờ dân mạng lại xôn xao trước bài văn chia sẻ chân thật của cô học trò lớp 5 khi chê bố không bằng phụ huynh nhà người ta.

Cụ thể, khi cô giáo giao bài tập về nhà cho học sinh, với đề bài: "Viết về người bố thương yêu của em", một cô bé lớp 5 đã khiến cả lớp ngỡ ngàng khi tả về ông bố "độc đáo" đến vậy.

Dài 3 trang giấy ô li, bài văn miêu tả chân thực về người bố với đầy đủ các tính nết tốt – xấu của cô bé lớp 5 này khiến người đọc không thể rời mắt, đọc một mạch từ đầu tới cuối. Dù nói nhiều về tính xấu của bố, nhưng ẩn chứa trong đó là thứ tình cảm rất đặc biệt mà em dành cho bố của mình.

bai van ta bo 1

 

"Ai cũng bảo người em yêu nhất là mẹ và người yêu mẹ nhất là em nhưng em cho rằng điều đó không đúng. Người em yêu nhất là bố và bố là người yêu em nhất". Đó là lời khẳng định "chắc nịch" của cô con gái nhỏ. Và để chứng minh vì sao mình yêu bố đến thế, cô bạn đã đặt bố mình trong một chuỗi so sánh với "bố nhà người ta".

bai van ta bo 2

 

"Bố em có dáng người thấp, đậm với cái bụng to to, khác bố nhà người ta bụng thon 6 múi. Bố người ta đầu bóng vì vuốt keo, bố em đây đầu bóng vì lâu ngày chưa gội… Bố nhà người ta môi bặm lại nghiêm túc, bố em miệng chỉ có cười suốt ngày.

Bố nhà người ta tài giỏi, độc lập, vợ con nể phục, bố em đây bị vợ mắng suốt ngày, để rồi tối đến rủ em lên giường ngủ sớm, nhưng thực ra là trùm chăn nói xấu mẹ… Bố em còn thua xa bố nhà người ta".

bai van ta bo 3

 

Cô bé hồi nhớ lại tất cả những kỷ niệm của cô với bố, những tình yêu thương giản dị mà bố cô dành cho con, tình yêu ấy được thể hiện từ trong miếng ăn giấc ngủ, từ những đêm thức đến 3-4 giờ sáng học bài cùng con, từ những lần giúp con gái thoát khỏi những 'trận lôi đình' của mẹ... phải yêu thương bố biết mấy thì cô bé mới có thể nhớ như in rồi gom tất cả những kỷ niệm ấy vào trang giấy.

Bài văn với giọng tả ngây thơ, mộc mạc, chân thật ấy đã khiến cô giáo không ngần ngại xuống tay ngay điểm 10 kèm theo những lời khen, động viên đáng yêu.

bai van ta bo 4

 

Bên cạnh việc bật cười với giọng văn theo khuynh hướng "hiện thực phê phán" của cô bé, nhiều bậc phụ huynh cũng cảm động vì sự hồn nhiên và tình cảm đáng quý của em.

 Bài văn của cô bé và lời phê đầy hào hứng của giáo viên cũng mở ra hướng nhìn mới về tư duy dạy và học văn. Học sinh cần được sống thật với cuộc sống mà các em chứng kiến mỗi ngày thay vì dập khuôn theo lối suy nghĩ của số đông hay của thế hệ đi trước. 

Hiện thực đó có thể không hoàn hảo nhưng thực sự là những gì gắn bó với các em, là điều các em nên được khuyến khích bộc lộ. Cảm xúc thật của các em mới là điều dễ dàng chạm đến trái tim người đọc.

bai van ta bo

 Chân dung cặp bố con đáng yêu

Xin trích nguyên văn bài văn tả về bố của cô bé lớp 5 đang khiến dân mạng xôn xao:

"Ai cũng bảo người em yêu nhất là mẹ và người yêu mẹ nhất là em nhưng em cho rằng điều đó không đúng. Người em yêu nhất là bố và bố là người yêu em nhất. Bố em là Nguyễn Kế Hiếu, 42 tuổi.

Bố em có dáng người thấp, đậm với cái bụng to, khác bố nhà người ta bụng thon 6 múi. Bố nhà người ta đầu bóng vì vuốt keo, bố em đây đầu bóng vì lâu ngày chưa gội. Bố nhà người ta trán cao, hiểu biết rộng dài, bố em đây trán dô, siêu "lầy".

Bố nhà người ta mắt ánh lên sự nghiêm nghị, bố em đây mỗi khi làm sai là mắt láo liên như quạ vào chuồng lợn. Bố nhà người ta môi bặm lại nghiêm túc, bố em miệng chỉ có cười suốt ngày.

Bố nhà người ta tài giỏi, độc lập, vợ con nể phục, bố em đây bị vợ mắng suốt ngày để rồi tối đến rủ em lên giường ngủ sớm, nhưng thực ra là để hai bố con trùm chăn nói xấu mẹ. Bố nhà người ta được cấp dưới ngưỡng mộ, bố em đây làm tài xế xe ôm cho các cô, các bác. Bố em còn thua xa bố nhà người ta.

Nhưng bố em sẵn sàng kí vào bản tự kiểm điểm của em mà không mách mẹ; sẵn sàng che giấu khuyết điểm của em; sẵn sàng nghe cuộc gọi phê bình của cô; sẵn sàng thức đến 3,4 giờ sáng đợi em làm xong bài và đi ngủ; sẵn sàng ngồi bên cùng em "cày" Toán khó mấy tiếng đồng hồ; sẵn sàng thức dậy sớm mỗi sáng để gọi em dậy, mặc dù bố còn thèm ngủ hơn em; sẵn sàng nhường em miếng trứng cá ngon lành mà bố rất thích; sẵn sàng cho em mượn ipad vào cuối tuần với lí do là: "cho nó giải trí thêm chút"; sẵn sàng đánh xe đến lớp đón em, cho dù phải bỏ một buổi họp quan trọng; sẵn sàng đấu hài với em, tán chuyện linh tinh cùng em để "giúp nó giảm stress",…

Bố em rất khéo năn nỉ mẹ đừng đánh em, hoặc nhận tội thay để em không bị mẹ mắng. Mấy câu ấy thường chỉ là mấy câu như: "Khiếp sáng sớm đài đã hát dân ca, cải lương hay vọng cổ rồi à?", "Trời đánh còn tránh miếng ăn nhé!", "Ê, hình như có Giọng hát Việt rồi kìa!",… đủ để nhắc khéo mẹ và em thoát nạn.

Nói thế thôi nhưng đối với em, một người bố như thế là tất cả rồi. Bố chả bao giờ khiến em buồn hay khóc. Bố luôn là anh hùng giải cứu em khỏi những trận lôi đình của mẹ, giúp em yêu Toán như xưa, giúp em đi học đúng giờ,…

Cảm ơn bố rất nhiều! Con chúc "Papa" luôn mạnh khỏe, sớm hết bệnh tiểu đường và sống lâu mãi với chúng con, "Papa" nhé!

Thanh Hà(t/h)


Vinamilk
Sunshine
Máy lọc nước
BToday.vn
Hóa chất Phúc Lâm